Không còn chuyến tàu nào nữa, và cũng chẳng có chỗ nào để giết thời gian cho đến chuyến tàu đầu tiên. Thấy tôi tuyệt vọng, sếp tôi, Mako, sống khá gần đó, đã đề nghị cho tôi ngủ qua đêm.
Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Bình luận *
Số điện thoại *
Email *
Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi.
Để lại một bình luận